Ta muốn làm phu nhân chương 1

editer: Nhan Nguyệt ( Mũm Mĩm)

beta-er: ~ Bôi Bôi ~

“ Em không phải ban ngày còn đi học sao?”

“đúng”

“ Cha mẹ em đồng ý cho em buổi tối ra công tác sao?”

“ em là cô nhi”

“ Á! Thật xin lỗi ”

« không sao » Đồ Xuân Tuyết mỉm cười lắc đầu trên mặt không thấy xuất hiện một tia tự ti là cô nhi nào hoặc là một tia thù hận.

Thái Mĩ Lâm lẳng lặng nhìn cô gái trước mắt này nhu thuận, thuần khiết làm cho nàng có cảm giác như đang tắm gió xuân, phát hiện mình từ đáy lòng tự nhiên yêu mến cô gái này.

Thân là nhà phục sức quốc tế nổi danh quàn lí khu Đài Bắc, nàng luôn luôn xem trọng những người có kinh nghiệm, bằng cấp hơn nữa còn phải thông qua các cuộc thi khảo nghiệm, mới có thể chính thức trúng tuyển. nhưng trước mắt là cô gái vừa hơn mười tám tuổi này lại làm cho nàng có loại  xúc động không thể giải thích được muốn phá lệ một lần để mướn người.

Là vì cô gái là một cô nhi nên dẫn phát lòng trắc ẩn của nàng sao ?

Không đúng, nàng nên xem trọng năng lực, tính dẻo dai và nguyên tác mới đúng. Tuy nhiên hiện tại mà nói, nói như thế còn có chút quá sớm. Nhưng cô gái này còn tràn đầy tính không xác định, Thái Mĩ Lâm nàng có kinh nghiệm nhiều năm trong việc lựa chọn người. nàng tin tưởng cô gái trẻ tuổi trước mắt này, tương lai có thể tại đây có thể giữ lấy một vị trí nhỏ nhoi.

Nàng đối với ánh mắt của chính mình luôn rất có lòng tin.

« Nếu như chị mướn người theo lời của em, nhanh nhất khi nào thì có thể tới làm ? »

Đồ Xuân Tuyết ngạc nhiên, mở lớn mắt

« ngày mai có thể » nàng trả lời ngay

« tốt, vậy ngày mai buổi chiều sáu giờ em đến báo danh »

« cám ơn chị, quản lí. Em sẽ cố gắng hết sức để công tác tốt, cám ơn chị ! » nàng lập tức từ trên chỗ ngồi đứng lên không ngừng cúi đầu cám ơn.

«  trước đừng nên cao hứng quá sớm, công ty quy định có ba tháng thử việc, cho dù là sinh viên làm việc không công cũng không có ngoại lệ. cho nên ba tháng kế tiếp, nếu như em làm việc không tốt hoặc khó coi đều có thể làm mất đi phần công tác này »

« không quan hệ » trong giọng nói của nàng vẫn tràn đầy lời cảm tạ « cám ơn quản lí cho em cơ hội này, em nhất định sẽ cố gắng, cũng sẽ làm việc cho giỏi để thông qua ba tháng thử việc này »

«  chị mong là vậy » Thái Mĩ Lâm mỉm cười nói.

Đồ Xuân Tuyết dùng sức gật đầu, một lần nữ hướng tới quý nhân của nàng nói cảm  tạ : « Cám ơn quản lí đã nguyện ý mướn em, cám ơn »

«  Như vậy ngày mai chúng ta gặp lại »

« Vâng. Cám ơn chị lần nữa, quản lí. Ngày mai gặp »

“Đồ Xuân Tuyết, chuẩn bị đóng cửa” một giọng nữ không kiên nhẫn la lớn

“A, vâng”
”Đồ Xuân Tuyết, đi ra ngoài thúc đẩy vật phẩm giá rẻ đặc biệt (tóm lại là đi ra tìm cách nhanh chóng bán đồ rẻ).” Một âm thanh khác càng không có ý tốt

”A, vâng” Gật gật đầu, lập tức nghe theo

“ Đồ Xuân Tuyết, lấy chổi vào quét sàn nhà trong tiệm đi”

“A, vâng” chổi quét chổi quét, ở đâu nhỉ?

“Đồ Xuân Tuyết, ngươi không thấy những quần áo kia bị loạn rồi sao ? Còn không mau lấy xuống rồi sửa sang lại, lộn xộn tùm lum như vậy, là muốn hại chúng ta sáng ngày mai bị quản lí mắng sao ?”

“A” không phải vừa mới làm xong sao? Sửa sang lại lần nữa cũng tốt.

“Đồ Xuân Tuyết—————–”

Thật là bận rộn, từ khi nhóm nhân viên chính thức của cửa hàng phát hiện quản lí tựa hồ đặc biệt chiếu cố nàng – cô sinh viên nho nhỏ làm việc công này, không chỉ phá lệ cho nàng không phải là khoa thời trang, càng không có kinh nghiệm, không có bằng cấp vào trong tiệm vừa học vừa làm, thì kiếp sống làm công của nàng chỉ còn lại một chữ, đó là bận.

Quét rác, châm trà, đổ rác, thậm chí đến trong kho hàng chuyển hàng đều là trong phạm vi công việc của nàng, chỉ có phục vụ khách hàng – công việc gia tăng nghiệp ích (ích lợi của việc làm ăn), mơi không ở trong lĩnh vực nàng phụ trách.

Nói cách khác, nàng trong này hoàn toàn bị xem thành cô em gái (nguyên văn : tiểu muội) phụ giúp việc lặt vặt mà đối đãi.

Tuy công việc so với người khác thì vô cùng bận rộn, tiền lương lại ít hơn so với người khác, tệ nhất chính là bị các tiền bối trong tiệm xa lánh, đây chính là tình cảnh của nàng bây giờ.

Nhưng Đồ Xuân Tuyết tuyệt không để ý, bởi vì chỉ cần có thể ở đây làm việc, nàng có thể nhìn đến sớm một bước so với người bình thường, sờ đến quần áo đẹp và các món trang sức xinh đẹp nhất lưu hành nhất hiện nay.

Nàng thật sự rất thích rất thích công việc hiện nay đấy ! Cho nên thực sự dù bề bộn, mệt mỏi, tiền lương cũng ít đến đáng thương, tiền bối không quan tâm nàng cũng không cần để ý, chỉ cần có thể cho nàng tiếp tục ở lại chỗ này là được rồi.

Hơn nữa chỉ còn hai tuần lễ, nếu qua hai tuần lễ nàng có thể thông qua thử việc, trở thành nhân viên chính thức.

Tuy hiện tại ban ngày còn phải đi học, nhưng Thái quản lí nói cho nàng biết, hai sự việc này hoàn toàn không liên quan nhau, chỉ cần nàng quyết tâm ở nơi này làm việc lâu dài không phải làm ngắn hạn là có thể.

Hơn nữa quan trọng nhất là tiền lương cùng phúc lợi của nhân viên chính thức so với sinh viên tốt hơn rất nhiều. Đây là chỗ trợ giúp khẳng định trong kinh tế túng quẫn của nàng.

Nàng thật sự thật may mắn, lại có thể gặp một người tốt như Thái quản lí, nàng thề tương lai phải cố gắng làm việc, để cám ơn Thái quản lí.
“Đồ Xuân Tuyết, động tác của ngươi không thể nhanh hơn một chút sao ? Tất cả mọi người đều đang đợi một mình ngươi !”
“A, vâng, vâng” nhanh chóng nắm lên cái túi trong tủ, nàng chạy nhanh đến hướng cửa tiệm “Thực xin lỗi, thực xin lỗi”

Vẻ mặt tiền bối chờ khoá cửa ngoài cửa không kiên nhẫn liếc nàng một cái mới nghiêng thân mình đem cửa khóa lại, cũng khởi động hệ thống an ninh.

Chúng ta muốn đi ăn thịt nướng, ngươi có muốn đi chung hay không?” Một vị tiền bối đột nhiên mở miệng mời nàng.

Nàng sửng sốt một chút, hoàn toàn không nghĩ tới các nàng lại hội mở miệng mời chính mình.”Ta ——”

« Nàng bận về nhà đọc sách, ngày mai thật sự còn phải đến trường, làm sao có thời gian theo chúng ta đi ăn thịt nướng được ? » Một giọng nữ khác khó nén ngữ khí khinh thường nói.

« Đúng rồi, ta đều quên nàng là một thanh niên tiến bộ, là trụ cột trong tương lai, thật có lỗi nha ! Khi không ta lại mở miệng mời. » Nguyên bản người mở miệng mời lúc này mới thể hiện ra bộ dạng chế giễu.

« Không có việc gì. » Đồ Xuân Tuyết vội vàng lắc đầu : « Chúc các vị ăn vui vẻ, em về trước. Hôm nay vất vả các vị tiền bối rồi, ngủ ngon! » Nói xong đối với các nàng cúi chào, lại phất phất tay sau, nàng liền xoay người về nhà.

« Sự thật là một người ngu ngốc, thật không biết quản lí cuối cùng yêu mến nàng ở điểm nào nữa ? » Nhìn bóng lưng nàng rời đi, Sasa khó chịu lên tiếng.

« Ta cũng vậy rất buồn bực  » Lily vẻ mặt đồng ý nói.

« Ta đoán rằng nàng và quản lí có khả năng có quan hệ thân thích gì không ? Cho nên mới có thể có đãi ngộ đặc biệt như vậy » Sasa suy đoán.

« Em đoán sai rồi, ta nghe nói nàng ta là cô nhi » Điếm trưởng Eva công bố đáp án.

Lily và Sasa đồng thanh kêu kên đầy sợ hãi « Cô nhi ? »

Eva đối với các nàng nhẹ gật đầu.

«  Thì ra là thế, nguyên lai quản lí là đồng tình nàng nha ! » Sasa bừng tỉnh đại ngộ nói « Nhưng cô nhi thì có gì đặc biệt hơn người chứ, ta tuy không phải là một đứa cô nhi, nhưng cha mẹ ta suốt ngày không phải làm việc thì cũng chơi mạt chược, ngày thường không có việc gì căn bản là không nhìn thấy người. Tuy rằng không giống nhau lắm, nhưng như vậy ta cũng được coi như là cô nhi, vì cái gì bình thường quản lí không đối với ta tốt một chút, liền đối với nàng ta đặc biệt tốt ? »

« Đúng vậy, ta cũng là trong một gia đình không cha, quản lí làm sao có thể bất công, như vậy không công bằng ! » Lily cũng theo bất bình.

« Các em muốn nghe chuyện không công bằng nữa không ? » Eva nhìn vẻ mặt căm giận bất bình của các nàng, lửa cháy đổ thêm dầu nói

« Cái gì lại càng không công bằng chuyện ? » Các nàng hiếu kì truy hỏi

« Qua hai tuần nữa, nàng sẽ lên nhân viên chính thức »

« Eva, chị có phải hay không nói sai rồi, hẳn là biến thành chính thức thuê sinh viên vừa làm vừa học đi ? »

« Không, ta không có nói sai, quản lí tính đem nàng lên thành nhân viên chính thức » Eva vẻ mặt tức giận nói. Nhớ ngày đó nàng không biết nhịn bao lâu mới lên làm điếm trưởng được, nay cái sinh viên vừa học vừa làm lại thoáng cái trở thành chính thức nhân viên, có thể nào không làm cho người ta tức giận.

« Ta không tin, quản lí làm sao có thể làm như vậy ? » Sasa lớn tiếng kêu lên

« Eva, lời nói của chị có thật không ? » Lily cũng là một vẻ mặt phẫn nộ.

Eva chậm rãi gật nhẹ đầu.

Nhất thời trong lúc đó, ba người đều không mởi miệng nói chuyện, nhưng trên vẻ mặt đồng dạng có vẻ phẫn uất không thôi.

« Quản lí làm sao có thể đãi ngộ đặc biệt lớn như vậy ? Lúc trước ta lên chính thức nhân viên, đã ăn không biết bao nhiêu cực khổ, trải qua bao nhiêu khảo nghiệm, vì cái gì nàng có thể đơn giản như vậy, cái gì khảo nghiệm cũng không có liền được thăng chức thành nhân viên chính thức ? » Sasa nghiến răng nghiến lợi phát tiết bất mãn cảm xúc.

« Ta muốn kháng nghị với quản lí » Lily phụng phịu, nói cái gì cũng không nhận.

« Quản lí thể hiện rõ đối với nàng ta là không công bằng bình thường, kháng nghị có ít gì ? » Eva giống như hết cách nói

« Cho nên chúng ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nàn một đường đi lên, sau đó có quản lí làm chỗ dựa, sau đó ở trên đầu chúng ta tiểu tiện sao ? » Lily cắn răng giọng căm hận nói

“Ta có kế hoạch có thể đem nàng đuổi đi.” Eva trầm mặt một hồi bỗng mở miệng nói

Sasa cùng Lily nghe vậy lập tức cùng quay đầu nhìn về phía nàng.

“ Kế hoạch gì ?”

“  Kế hoạch này cần ba người chúng ta cùng hợp tác, thiếu một người cũng không được”

“Không có vấn đề, chỉ cần có thể làm cho nàng không có biện pháp tiếp tục đạp chúng ta đợi xuống dưới, làm cho ta có cảm giác chán ghét, chuyện gì ta đều nguyện ý làm.” Sasa hung dữ  lạnh giọng nói ra.

“Ta cũng có suy nghĩ giống vậy.” Lily lập tức tiếp lời.

“Xem ra, ba người chúng ta thật đúng là có chí cùng nhau.” Eva mỉm cười, trong mắt hiện lên một tia giảo quyệt, “Đi thôi, chúng ta tới quán thịt nướng trước đi, như thế này vừa ăn vừa nói.”

“Cứ làm như thế.” Hai người khác trăm miệng một lời nói.

“Tiểu thư, cháu muốn đi tham gia yến hội nha?”

“Không phải,  là buổi biểu diễn thời trang.” Đồ Xuân Tuyết sữa chửa.

“Chính là loại ngồi ở dưới đài, nhìn xem trên đài người mẫu đi tới đi lui biểu diễn trang phục mới rồi phát biểu nha?” Lái xe cái hiểu cái không hỏi.

“Đúng”

“Cháu nhìn thường thường này là người phát biểu nha?”

“Không có, đây là lần đầu tiên.” Nàng dừng lại, “Kỳ thật cháu là đi công tác .”

“Đi công tác ? Bộ dáng của cháu thoạt nhìn thật trẻ tuổi, đã bắt đầu công tác a? Cháu sẽ không phải chính là muốn tại trên đài đi tới đi lui người mẫu a?” Lái xe nhìn xuyên qua gương, hồ nghi dò xét dung mạo của nữ hành khách sau lưng.

“Không phải rồi, cháu công tác tại tiệm trang phục, là  quản lí của cháu muốn cháu nhìn phát biểu cho biết, thuận tiện trông thấy quen mặt, cháu trở về còn muốn ghi báo cáo .” Nàng thè lưỡi, có chút không có ý tứ.

“Đó, vậy còn thật sự là vất vả cháu.”

“Sẽ không, không biết. Trên thực tế cháu thật là cao hứng có cơ hội này có thể đi xem trang phục đạp, đêm qua sau khi nghe thấy tin tức này , cháu cả buổi tối hưng phấn không ngủ được, hôm nay khi tới trường đi học , mặc kệ giáo sư nói những thứ gì, cháu căn bản một chữ đều nghe không vào, cả trong đầu nghĩ đều là chuyện đêm nay. Cháu

thật sự rất hưng phấn, thật khẩn trương, sợ hãi chính mình lỡ không cẩn thận làm sai chuyện gì, hoặc nói sai cái gì, nếu như tại trong hội trường không cẩn thận trong lời nói…, đến lúc đó cháu nên làm cái gì bây giờ?” Nàng không khỏi lo lắng .

“Cháu lớn lên xinh đẹp như vậy, cười một cái sẽ không sao a, đừng lo lắng, đừng lo lắng.” Tắc xi lái xe an ủi nàng.

“Hi vọng như thế.” Nàng âm thầm cầu nguyện .

Thật sự là nằm mơ cũng không nghĩ đến, nàng thậm chí có cơ hội có thể đi thăm quốc tế tính  trang phục mốt phát biểu biết, dù cho hiện tại người nàng cũng đã ngồi ở tắc xi thượng, chính hướng hội trường triển lãm đi tới, lại vẫn đang cảm thấy đây hết thảy giống như là mơ.

Tối hôm qua trưởng phòng đem thư mời đưa cho nàng, nàng ngu ngơ tại chỗ đến năm phút đồng hồ, căn bản là không tin loại chuyện tốt này,  đến nàng  còn chưa thăng làm công nhân viên chính thức chỉ là sinh viên làm việc them thôi.

Tham gia YSLhội phát biểu trình diễn trang phục thu đông mới! Trời ạ, hình như là nằm mơ!

Trưởng phòng  nói các nàng thường xem cái này,các nhà thiết kế cần phải luôn biết trang phục mốt mới, cũng sớm đã nhìn chán rồi, cho nên tại quản lí không phản đối tình huống này, lần này khiến cho nàng đi gặp quen mặt.

Trưởng phòng còn nói, bởi vì thư mời thượng ấn có tên công ty, vì hình tượng công ty, cho nên dự họp  người còn có thể tại trong tiệm chọn một bộ quần áo cùng phụ kiện cần thiết, mặc đi tham gia hội phát biểu. Cho nên nàng hiện tại mặc trên người , ngoại trừ bản thân quần áo ngoài, tất cả đều là đời này nàng chưa bao giờ nhìn thấy, chưa dùng qua hàng cao cấp, hại nàng cũng ko dám lộn xộn khi thay đổi y phục cùng giầy, cũng không dám như bình thường đi xe bus hoặc tàu điện ngầm, chỉ dám ngồi tắc xi, thật sự là quá khẩn trương. Hơn nữa cảm thấy đêm nay  nàng thật đúng là  có điểm giống cô bé lọ lem, hết thảy xem ra là như vậy không chân thật, giống như đang nằm mơ.

“Tiểu thư, đến rồi.” lái xe mở miệng nhắc nhở, nàng mới chậm rãi trở lại sự thật.

“Vâng, bao nhiêu tiền?” Nàng trừng mắt nhìn, hoàn hồn hỏi.

“Hai trăm ba.”

Nàng cúi đầu xuống, theo trên tay nắm chặt  ngân sắc bọc nhỏ trong bọc xuất ra 230 nguyên đưa cho lái xe tiên sinh.

“Cám ơn chú.” Nàng nói.

“Hi vọng hôm nay có buổi tối khiến cháu vui sướng.” Tắc xi lái xe thân mật  nhếch miệng cười.

“Cám ơn.” Đồ Xuân Tuyết mỉm cười gật đầu, lập tức mở cửa xuống xe.

Nhân viên phục vụ xác nhận thư mời trên tay nàng, mới chậm rãi đi vào hội trường triển lãm, bắt đầu đi nàng không ngừng liên tiếp gây tiếng động “Oa! Oa! Oa!”

Chỉ thấy trong hội trường ngũ quang thập sắc, quần áo tràn ngập (ta chém.!!!), ngoại trừ rất nhiều  thương nhân, nhân vật nổi tiếng, thân sĩ mỹ nữ ở đây trong đó bên ngoài, còn có một cặp nổi tiếng trong ngoài nước bị truyền thông tranh nhau phỏng vấn, cho nên cả hội trường, tia sáng huỳnh quang đèn thủy chung láo liên không ngừng.

Bất kể là trên đài làm cho người ta nhìn không thôi trang phục mỹ lệ hoặc mô-đen, hoặc là dưới đài rất nhiều danh nhân cùng truyền thông, đèn chiếu sáng khắp nơi, Đồ Xuân Tuyết lần đầu tiên trong đời nhìn thấy loại hội phát biểu này, cho nên cả đêm nay, nàng loay hoay cơ hồ không có thời gian, tự hận chính mình không có thêm một đôi mắt.

Trời ạ, mệt mỏi quá mệt mỏi quá mệt mỏi quá.

Thật vất vả mới đợi cho tới giữa trận mới được nghỉ ngơi, nàng ngồi phịch ở trên chỗ ngồi, lộ ra một tư thái sắp hết nổi.

Nàng thật sự sắp chết a, dù cho không có chết, con mắt cũng sẽ bởi vì dùng quá độ mà mò mẫm, thật sự là cực kỳ khó chịu!

“Hi!”

Đột nhiên xuất hiện  tiếng chào hỏi, sợ tới mức đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nàng trợn to hai mắt trong nháy mắt, vội vàng nhảy dựng lên, thiếu chút nữa đụng ngã lăn cái ghế.

“Thực xin lỗi, hù đến em.” Trên đỉnh đầu bay tới thanh âm có vẻ có chút ảo não.

“Không, không có việc gì, là ta chính mình nhát gan.” Nàng vội vàng lắc đầu, sắc mặt bởi vì chính mình không chế tạo ra  tạp âm mà có vẻ có chút đỏ bừng.”Xin hỏi có chuyện gì sao?”

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía người tới, một giây sau ngây dại (nữ 9 mê trai!!!!!!!)

Rất đẹp trai! Nàng không tự giác trừng lớn hai mắt, bởi vì nàng chưa từng gặp qua nam nhân đẹp trai như vậy, ít nhất không có nhìn nam nhân đẹp trai gần như vậy.

Hình dáng của hắn sâu đậm, dường như đường cong cứng rắn như đao khắc ra, cái mũi lại rất cao, môi mỏng gợi cảm mê người, hai mắt càng thâm thúy, cái cằm trên gương mặt kiên nghị, đều trở nên tràn ngập nam tính mị lực.

Đồ Xuân Tuyết khẳng định nam nhân này chí ít cũng cao hơn một mét tám, hơn nữa dáng người tuyệt đối có luyện qua, bởi vì áo hắn cơ hồ có thể nói là ôm sát trên người hắn, giống như là da thịt thứ 2 của hắn, đem dáng người hắn phác hoạ được vừa xem hiểu ngay.

Wase, nàng vừa mới cũng đã loay hoay liền trong nháy mắt  thời gian cũng không có, vì cái gì còn có thể xem một cái tràn ngập mị lực cá nhân  đại ca như vậy?

Hắn là khách hay là người mẫu? Nếu như muốn nàng đoán lời mà nói…, nàng sẽ chọn hắn. Bởi vì hắn thật sự tuyệt không như là một ít loại hội ngồi ở sau bàn công tác, tính nghệ thuật chất chức nghiệp hẳn là dường như thích hợp với hắn mới đúng.

Không đúng! Nàng đang suy nghĩ gì nha? Nàng dùng sức lắc đầu, liền tranh thủ kéo chệch hướng suy nghĩ của chính mình.

“Thực xin lỗi, xin hỏi có chuyện gì không?” Nàng lại lần nữa hỏi, trong giọng nói tràn đầy không xác định.

“Ngươi có cảm thấy ở đây không thoải mái ko?” Đại suất ca quan tâm hỏi, thanh âm cùng bề ngoài của hắn đồng dạng, tràn ngập mê người  mị lực.

Nàng sửng sốt vài giây, vẻ mặt mờ mịt  trả lời, “Không có nha.”

“Thật vậy chăng?” Hắn thần sắc có chút nghiêm túc nhìn  nàng.

Đối mặt hắn nhận thấy biểu lộ, nàng do dự một chút, mới thận trọng lắc nhẹ đầu.

“Vậy ngươi vì cái gì nhắm chặc hai mắt, ngồi ở chỗ nầy cũng không nhúc nhích? Hơn nữa tất cả mọi người đi ra bên ngoài .” Hắn lại lần nữa hỏi.

“Hả?” Đồ Xuân Tuyết ngây người , lập tức quay đầu nhìn khắp bốn phía. Kỳ quái, nàng vừa mới nhắm mắt dưỡng thần, rõ ràng còn có rất nhiều người cùng nàng ngồi ở vị trí nghỉ ngơi , như thế nào hiện tại tất cả đều chạy hết?

Trời ạ, nàng quả nhiên làm sai việc, tiêu rồi!

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Nàng liên tiếp hướng hắn cúi đầu ba lượt, liên tục không ngừng  xin lỗi.”Ta không biết không thể ở tại chỗ này, thực xin lỗi, ta bây giờ lập tức ra chổ khác.” Nói xong, nàng lập tức xoay người hướng lối đi ra phóng đi.

“Chờ một chút.”

Tay của nàng đột nhiên bị hắn giữ chặt, vì vậy nàng dừng bước lại, sợ hãi  quay đầu đối mặt hắn.

Nàng sẽ không vì vậy mà bị đuổi ra khỏi triển lãm a?

“Ngươi tên là gì?” Giọng nam đột nhiên hỏi.

Trời ạ, hắn thật sự muốn đem nàng đuổi ra hội trường! Bằng không lời mà nói…, hắn tại sao muốn hỏi tên của nàng?

Thảm, xong rồi xong rồi, lần đầu tiên đại biểu công ty dự họp, đã bị người đuổi ra hội trường, nàng sau khi trở về phải như thế nào hướng trưởng phòng cùng quản lí công đạo ?

Không được, nàng nhất định phải nghĩ biện pháp ở lại, tuyệt đối không thể làm hỏng danh dự công ty, tuyệt đối không được!

“Cầu xin ngươi tha thứ ta, đây là ta lần đầu tiên tham gia buổi phát biểu biểu diễn trang phục, thật sự không biết thời gian nghỉ ngơi giữa giờ, khách không thể ở lại trong hội trường. Ta van cầu ngươi tha thứ ta, đây lần đầu tiên, không cần phải đuổi ta đi ra, mặc kệ ngươi muốn ta làm cái gì ta đều nguyện ý, chỉ cần ngươi không cần phải đuổi ta đi ra ngoài, cầu xin ngươi.” Nàng phút chốc di chuyển đứng ở phía trước hắn, hai tay nắm chặt cúi đầu, nhỏ giọng cầu khẩn.

“Làm cái gì ngươi đều nguyện ý?” Thanh âm của hắn rốt cục thong thả vang lên.

Nàng nhanh chóng  giương mắt nhìn hắn, sau đó dụng lực nhẹ gật đầu.

“Đúng, ta đều nguyện ý, chỉ cần ngươi để cho ta tiếp tục ở lại, không cần phải đuổi ta đi ra ngoài.”

“Được.” Hắn sảng khoái đáp ứng.

Nhưng nàng vẫn lo lắng như cũ, chỉ là khẩn trương  chờ đợi chỉ thị.

“Theo giúp ta đi ra bên ngoài ăn điểm tâm a!” Khóe miệng của hắn giương nhẹ  lộ ra một vòng mỉm cười.

“Hả?” Nàng trừng mắt nhìn.

“Theo giúp ta đi ra bên ngoài ăn điểm tâm.” Hắn lần nữa nói ra, sau đó tự nhiên  dắt tay của nàng đi về hướng mở miệng.”Nghe nói lần này đơn vị chủ sự chuẩn bị không ít làm điểm tâm 5 sao chiêu đãi khách, không ăn thật sự có điểm đáng tiếc. Bất quá trọng điểm là ta bận rộn một ngày, cơ hồ đều không ăn cái gì, hiện tại bụng rất đói, cho nên theo giúp ta đi ăn cái gì, ta liền tha thứ ngươi.”

“Hả?” Chỉ đơn giản như vậy? Ăn cái gì?

Đã xong chương 1. (mừng quá TT_TT)

By jennythanh

One comment on “Ta muốn làm phu nhân chương 1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s